Định giá dựa trên Cạnh tranh (Competition-Based Pricing)
1. Định nghĩa
Định giá dựa trên Cạnh tranh (Competition-Based Pricing) là phương pháp định giá trong đó doanh nghiệp thiết lập mức giá của mình chủ yếu dựa trên chiến lược, chi phí, giá cả, và các phản ứng của đối thủ cạnh tranh.
Đây là yếu tố “Tham chiếu” trong Sàn Giá - Trần Giá (Mô hình 3C). Doanh nghiệp sử dụng giá của đối thủ làm “benchmark” (điểm chuẩn) để định vị giá của mình.
2. Các Chiến lược Định giá Cạnh tranh
Sau khi biết giá của đối thủ, doanh nghiệp có thể chọn một trong ba định vị giá:
a. Định giá Cao hơn Cạnh tranh (Price Above Competition)
- Mô tả: Đặt giá cao hơn mức trung bình của thị trường.
- Yêu cầu: Chiến lược này chỉ thành công khi sản phẩm của bạn cung cấp một giá trị vượt trội (superior value) hoặc một định vị cao cấp, sang trọng rõ rệt. (Xem Định giá dựa trên Giá trị Khách hàng (Value-Based Pricing)).
- Ví dụ: Apple (giá cao hơn Samsung), Mercedes (giá cao hơn Toyota).
b. Định giá Ngang bằng Cạnh tranh (Price At Competition / Going-Rate Pricing)
- Mô tả: Đặt giá tương đương với các đối thủ cạnh tranh chính.
- Tư duy: Tránh chiến tranh về giá. Tập trung cạnh tranh vào các yếu tố phi giá cả (dịch vụ, chất lượng, thương hiệu).
- Áp dụng: Thường thấy trong các ngành hàng hóa (commodities) hoặc các ngành có ít đối thủ (oligopoly), nơi sản phẩm ít khác biệt.
- Ví dụ: Giá xăng dầu (các hãng thường có giá tương đương nhau), giá cước viễn thông.
c. Định giá Thấp hơn Cạnh tranh (Price Below Competition)
- Mô tả: Đặt giá thấp hơn đối thủ cạnh tranh.
- Yêu cầu: Chiến lược này đòi hỏi doanh nghiệp phải có lợi thế tuyệt đối về chi phí (cost leadership) - tức là chi phí sản xuất phải thấp nhất ngành.
- Rủi ro: Dễ dẫn đến chiến tranh về giá (price war), làm giảm lợi nhuận của toàn ngành.
- Ví dụ: Các hãng hàng không giá rẻ (VietJet Air vs. Vietnam Airlines), các chuỗi siêu thị bình dân.