Bằng sáng chế (Patent)
Định nghĩa
Bằng sáng chế (Patent) là một văn bằng bảo hộ pháp lý do chính phủ cấp cho một nhà phát minh, cung cấp cho họ quyền độc quyền (exclusive rights) sản xuất, sử dụng, và bán phát minh đó trong một thời hạn nhất định (thường là 20 năm).
Mục đích
Bằng sáng chế là một “sự trao đổi” giữa nhà phát minh và xã hội:
- Nhà phát minh nhận được: Quyền độc quyền thương mại hóa phát minh (tạo ra Lợi thế cạnh tranh).
- Xã hội nhận được: Nhà phát minh phải công bố (disclose) chi tiết kỹ thuật của phát minh, làm giàu kho tàng tri thức chung và thúc đẩy Đổi mới (Innovation) tiếp theo.
Vai trò trong Kinh doanh
- Tạo Rào cản Gia nhập (Barrier to Entry): Ngăn chặn đối thủ cạnh tranh sao chép ý tưởng.
- Tài sản Vô hình (Intangible Asset): Bằng sáng chế có giá trị, có thể được định giá, mua bán, hoặc cấp phép (license) để thu phí.
- Công cụ Chiến lược: Được sử dụng trong R&D (Nghiên cứu và Phát triển) để bảo vệ thị trường.